Yêu nhau trong mơ thế thôi

Đăng bởi Lê Phúc Hiệp on Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012 | 17:44

Ngôi Sao 24h - Anh ước được ôm em trong vòng tay, ôm thật chặt như sợ em vùng dậy chạy đi mất.
Ký ức của một thời “yêu đương, vụng dại, rụt rè, nhút nhát” bỗng ập về, hồi sinh như những con khủng long hoá thạch sống dậy trong bộ phim “Công viên kỷ Jura”… dữ dằn, tàn phá cuộc sống hiện tại… và rồi những cơn mưa mùa xuân đánh thức những hạt mầm “ký ức” từ lâu được chôn vùi trong lớp cát sỏi của thực tại, để rồi từ đó mọc lên một “vườn hoa” ấm áp nhựa yêu thương.
Cái ngày xưa ấy, đẹp đẽ và dung dị biết nhường nào. Em thật đẹp và nhẹ nhàng, nổi bật, thánh thiện và trong sáng hơn gấp nhiều lần những cô gái của làng quê ấy. Anh không có ý so sánh nhưng trong cái bức tranh giản dị và bình yên của quê mình anh chỉ thấy có em. Cảm xúc đó, tình cảm đó ngày một lớn dần qua những trang thư, cho dù có những lá thư chỉ có vài dòng hồi âm ngắn ngủi nhưng đã mang đến cho anh niềm vui, hạnh phúc tràn đầy.
Nhưng thực tế, niềm vui và hạnh phúc ấy chẳng thể thoát ra khỏi cái vỏ bọc vô hình đã ngăn cách anh và em đến với nhau. Anh rụt rè, nhút nhát khi đối diện với em. Sự rụt rè, nhút nhát ấy khiến anh chẳng thể nói lên tình cảm của mình ngay cả khi anh cầm bút viết những lá thư. Sự rụt rè, nhút nhát ấy là cái vỏ bọc vô hình, có thể là do lý trí hay là do sự non nớt của một chàng trai mới lớn, đến bây giờ anh cũng chẳng thể phân định rõ ràng. Để rồi câu nói yêu thương không được cất lên mặc kệ cho hai trái tim đang thổn thức nghĩ về nhau.
Yêu nhau trong mơ thế thôi, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, ky uc yeu thuong, hanh phuc, tinh yeu giau kin, yeu em, trai tim, gia dinh, toi loi, ben nhau, chuc em hanh phuc, mat em
Sự rụt rè, nhút nhát ấy khiến anh chẳng thể nói lên tình cảm của mình (Ảnh minh họa)
Và rồi hơn 10 năm đã trôi qua, đủ để phủ kín và chôn vùi những ký ức, những kỷ niệm đẹp nhất, lãng mạn nhất của một tình yêu không lời. Em đã có một gia đình hạnh phúc với hai hoàng tử, anh cũng vậy với một nàng công chúa xinh đẹp. Trách nhiệm của một người vợ, người mẹ, người chồng, người cha đủ để chúng mình chỉ dám nghĩ về nhau như một kẻ ăn mày dĩ vãng. Anh chợt nhớ một bài hát mà Đàm Vĩnh Hưng đã hát “Mười năm trôi qua trôi qua, anh như không ra đi, không ra đi mà như người trở lại, ướt đẫm con tim, những phút bên nhau, ngày xưa ấy. Em đang nghĩ gì? Đang nghĩ gì? Anh van em nói ra đi”...
Em nói chúng ta đã nói lên tình cảm của mình, dẫu đó là muộn màng sau hơn 10 năm xa cách, nhưng lại có sức mạnh mãnh liệt khiến hai trái tim rung động, phá tan cái khoảng cách vô hình bấy lâu ngăn cách hai ta. Và rồi hàng đêm anh ước, anh mơ mộng về một điều phi lý nhất, tội lỗi nhất... Anh ước được ôm em trong vòng tay, ôm thật chặt như sợ em vùng dậy chạy đi mất, và đặt lên môi em những nụ hôn ấm áp, ngọt ngào. Chúng mình nắm tay nhau cùng đi trên con đường đầy cỏ và hoa…
Những hình ảnh lãng mạn và hạnh phúc ấy bỗng tan đi chỉ bởi một nụ cười hồn nhiên của một đứa trẻ. Thật tội lỗi em nhỉ? Cái hàng rào vô hình cũ đã được phá bỏ, nhưng có một hàng rào vĩnh cửu khác đã được tạo nên, hơn nữa ta lại chẳng hề muốn phá bỏ nó để đến bên nhau. Bởi cái hàng rào ấy bảo vệ hai ta, là nguồn sống, là hạnh phúc tràn đầy.
Thôi em nhỉ, thế là quá đủ đối với hai đứa mình. Anh chỉ có thể nói lên tình cảm chân thành của mình bằng một ước muốn cầu mong cho em luôn được bình yên và hạnh phúc bên gia đình bé nhỏ của mình. Yêu trong mơ thế thôi em nhỉ.

XEM THÊM CHỦ ĐỀ : , , ,  ,  tin tức 24h tin tuc ngoi saoTin hotHậu trường Showbig, Scandal


Bài viết liên quan

0 nhận xét:

Đăng nhận xét